Truyện Đích nữ Bình An - Hòa Tiểu Thảo. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. cô cô về phủ còn dẫn theo một cô nương tên là Lâm Tử Kiều, về sau cô nương này lại trở thành phu nhân của quý phủ, hơn nữa nàng lại tin Từ trước ngực lấy ra khối Thiên Cơ Nan Trắc Huyễn Ảnh Ngọc kia, đặt lên bàn, nhất thời một tuyệt thế giai nhân quốc sắc thiên hương liền xuất hiện ở trong phòng ngủ, Thiết Bổ Thiên thở phào nhẹ nhõm, tự mình đem vương miện lấy xuống, rối tung tóc, đem hoàng bào Tử vi ngày mới 16/7 về tình yêu: Tuổi Ngọ. Vận trình tình cảm của người tuổi Ngọ không mấy tốt đẹp. Vợ chồng lạnh nhạt, chẳng còn quan tâm tới đối phương nhiều nữa. Mối quan tâm của hai người dần dành cho những thứ khác, đôi khi bản mệnh và người ấy quên An tử. An tử, cái chết êm ái hay cái chết êm dịu (tiếng Anh: euthanasia, từ tiếng Hy Lạp εὐθανασία = εὐ (tốt, êm dịu) + θάνατος (cái chết)) đề cập đến việc thực hành chấm dứt một cuộc sống với mục đích làm giảm thời gian chịu đau đớn và đau khổ về Điều này hoàn toàn không đúng với mục đích của cửu vị Chưởng môn Cửu đại phái khi cùng lúc xuất hiện nơi đây! Do đó, Nhất Nan đại sư buộc phải nên tiếng : - A di đà Phật! Bần tăng Nhất Nan chẳng hiểu có được phúc phận hơn người, cùng Cốc chủ hội diện chăng? . Minh Trạm dùng bữa xong xuôi ở Từ Ninh Cung thì liền trở về Thạch Lưu viện để xem hạ nhân dọn đồ. Phượng Cảnh Kiền an bài khu vực cho hắn thật không tệ, phía đông là tam hoàng tử Phượng Minh Tường, phía tây là tứ hoàng tử Phượng Minh Thụy. Đồ đạc của Minh Trạm thật sự nhiều, trong viện không còn chổ để chứa, phải đặt trước cửa. Tục ngữ nói, bà con xa không bằng láng giềng gần. Các hoàng tử đến giờ ngọ cũng phải quay về viện của mình để dùng bữa nghỉ ngơi, tam hoàng tử Phượng Minh Tường là người ôn hòa, tự giới thiệu trước, “Ngươi là đường đệ con của Trấn Nam Vương thúc phải không, ta là tam hoàng tử, người của ngươi có đủ hay không, có cần ta phái thêm người lại đây giúp ngươi một tay hay không.” Minh Trạm thi lễ với Phượng Minh Tường rồi kéo lấy Phạm Duy, chỉa chỉa vào Phượng Minh Tường, lại chỉa vào yết hầu của mình, Phạm Duy thi lễ, nhẹ nhàng nói, “Bái kiến tam hoàng tử. Đây là tứ gia nhà ta, Phượng Minh Trạm. Về sau chúng ta sẽ ở Thạch Lưu viện, thỉnh tam hoàng tử ngài chiếu cố.” “Đương nhiên rồi, không cần phải khách khí với ta đâu.” Phượng Minh Tường mỉm cười. Phạm Duy vừa cười vừa nói, “Đi theo tứ gia đến đây đều là hạ nhân và nha hoàn, lực nhuyễn thân nhược, nếu thuận tiện thì thỉnh tam hoàng tử cho mượn vài nô tài giúp đỡ nâng mấy cái rương này đem vào phòng để đám nha hoàn dọn dẹp thu xếp lại.” Phượng Minh Tường đương nhiên vui lòng hỗ trợ, liền nói, “Trong viện lộn xộn, không bằng tứ đệ đến viện của ta nghỉ ngơi một chút, đợi bọn họ thu dọn xong thì tứ đệ có thể tiến vào.” Minh Trạm liền thức thời đi theo Phượng Minh Tường, lưu lại Phạm Duy chỉ huy khuôn viên hỗn độn. Phạm Duy cười nói, “Tứ gia yên tâm, ta sẽ xem bọn họ thu dọn, sẽ không để cho bọn họ làm hư đồ của ngài.” Phượng Minh Tường là người rất chu đáo, đầu tiên là hỏi trà hỏi cơm, biết được Minh Trạm đã dùng ngọ thiện ở Từ Ninh Cung, liền phái người mang nước trà đến rồi phân phó một câu, “Dùng cái tách mới.” Phượng Minh Tường rất thích nói, “Tứ đệ đến đây khi nào? Chúng ta đều biết hôm nay các ngươi sẽ đến, Thạch Lưu viện đã được tu sửa từ hai tháng trước, nghe nói trước kia là chỗ cư ngụ của Trấn Nam Vương thúc. Tứ đệ vừa đến, có cái gì cần giúp thì cứ nói với ta, đừng khách khí. Ở phía tây của ngươi là Minh Thụy, hắn cũng đứng hàng thứ tư, hai ngươi sẽ bị trùng cách xưng hô, như vậy ta trực tiếp gọi tên của ngươi nhé?” Minh Trạm vừa cười vừa gật đầu, cầm lấy tách trà uống một ngụm nhỏ, không thể so với mùi thơm ngát lại tươi mới của Từ Ninh Cung. “Minh Trạm, chỉ có một mình ngươi ở Thạch Lưu viện à? Nghe nói đại ca của ngươi là Minh Lễ cũng đến đây, vì sao không thấy hắn.” Minh Trạm lấy ra quyển vở nhỏ và cây bút chì rồi viết, “Đại ca ở tại vương phủ.” “À.” Phượng Minh Tường không hỏi nhiều mà chỉ cười nói, “Đúng rồi, còn Thục Nghi quận chúa cũng ở ngoài cung hay sao?” Minh Trạm gật đầu, “Chiều nay đại tỷ sẽ tiến cung thỉnh an Thái hậu.” Đương nhiên nếu Ngụy thái hậu muốn tăng thêm thân phận của Minh Diễm thì chẳng còn gì tốt hơn là để Minh Diễm ở lại Từ Ninh cung, chuyện này phải xem tâm tình của Ngụy thái hậu. “Như vậy phỏng chừng Phúc Xương bác cũng phải đến.” Phạm Minh Tường chớp cặp mắt linh động của hắn, vừa cười vừa nói với Minh Trạm, “Về sau cùng nhau học hành thì ngươi có thể gặp được thư đồng của nhị ca là Đỗ Như Lan, hắn chính là tiểu cửu tử của ngươi, hắn nhất định sẽ nịnh bợ ngươi.” Minh Trạm cười cười, cũng chưa chắc, hắn vừa mới đắc tội với mẫu thân của nhị hoành tử. Phượng Minh Tường nhiệt tình hiếu khách, hạ nhân bên cạnh cũng tinh mắt, đại cung nữ ôm đến hai chiếc cốc phỉ thúy hình lá sen, một cốc chứa đầy quả anh đào đỏ tươi như lửa, cốc còn lại là những trái nho màu đỏ tím, trong veo như nước làm cho người ta có cảm giác cực kỳ thèm ăn. “Bẩm chủ tử, tứ gia, đây là Từ Ninh cung ban thưởng sáng nay, rất tươi mới, chúng nô tỳ đã rửa sạch, chủ tử, tứ gia mời nếm thử.” Minh Trạm lấy ra hà bao để thưởng, cung nữ kia liền lắc tay từ chối, Phượng Minh Tường cười nói, “Minh Trạm vừa đến, thưởng ngươi thì cứ nhận đi. Sau này đối đãi với hắn cũng như đối đãi với ta.” Cung nữ hai tay tiếp nhận, khom người tạ thưởng rồi vừa cười vừa nói, “Tứ gia ban thưởng là phúc khí của nô tỳ. Cho dù không thưởng thì cũng là bổn phận của nô tỳ. Nếu nô tỳ hầu hạ tứ gia là vì phần thưởng thì chủ tử cũng đã chọn lầm Tân Hà rồi.” “Ấy chà, ngươi còn để ý hơn cả ta nữa. Nha đầu nhanh mồm nhanh miệng, lui xuống đi.” Phượng Minh Tường vừa cười vừa khiển trách một câu, sau đó quay sang nói với Minh Trạm, “Cũng là do ta nuông chiều sinh hư.” Minh Trạm viết nói, “Thật khả ái.” Phượng Minh Tường nhéo khuôn mặt béo ú của Minh Trạm rồi nói một cách khinh thường, “Ngươi cũng biết cái gì gọi là khả ái à?” Minh Trạm tức đến nhe răng. Phượng Minh Tường cười ha ha. Yến tiệc tại Từ Ninh cung thật náo nhiệt, Ngụy quý phi bị mất thể diện lúc chính ngọ cho nên hiện tại sẽ không xuất hiện. Vài vị hoàng tử đều đến, còn có nhị công chúa tam công chúa chưa được gả, Minh Diễm cũng đang nói chuyện với Ngụy thái hậu. Xưa nay Minh Diễm lanh lợi, Ngụy thái hậu nói chuyện với nàng có vẻ hiền từ, đã quyết định sẽ lưu Minh Diễm ở tại Từ Ninh cung. Đại hoàng tử mất sớm, nhị hoàng tử Phượng Minh Lan trên thực tế trở thành trưởng tử, Phượng Minh Lan có dung mạo như mẫu thân, trên mặt của nam nhân lại có nét của hoa mẫu đơn khiến hắn có vẻ ôn nhu. Phượng Minh Lan có lẽ đã biết mẫu thân bị Minh Trạm chọc tức cho nên ánh mắt quan sát Minh Trạm thật không tốt chút nào. Tam hoàng tử Phượng Minh Tường lại rất tốt với Minh Trạm, cười hi hi ha ha. Tứ hoàng tử Phượng Minh Thụy trời sinh khuôn mặt trứng thối giống như người khác nợ hắn hai trăm lượng, đồng tử màu hổ phách giống như đóng băng, người nào bị hắn liếc mắt một cái liền cảm thấy toàn thân toát ra hàn khí, người lạ chớ gần. Minh Trạm thậm chí cảm thấy vị tứ hoàng tử này nếu tùy tiện đứng trước cửa có thể làm môn thần, quỷ mà thấy hắn cũng đều e ngại. Ngũ hoàng tử Phượng Minh Giả là nhi tử của Nguyễn quý phi, tuổi còn nhỏ, vừa mới được đi học, béo tròn trắng nõn, đứng với Minh Trạm như thân huynh đệ. Đều là cốt nhục chí thân, lại không có tiểu thiếp làm mất mặt, mọi người ngồi vây quanh một bàn ăn dài được điêu khắc bằng gỗ hoa lê. Ngụy thái hậu và Hoàng thượng sóng vai ngồi ở chủ vị, bên phải của Ngụy thái hậu là nhị công chúa, bên trái của Hoàng thượng là nhị hoàng tử Phượng Minh Lan. Ôi, hai cái nhị. Mọi người vốn định theo thứ tự mà tự ngồi, Hoàng thượng cười nói, “Ba nha đầu các nàng ngồi xen kẻ, Minh Lễ ngươi ngồi với Minh Lan. Minh Trạm ngươi ngồi với Minh Tường và Minh Thụy. Minh Giả, ngươi tuổi còn nhỏ, không được uống rượu, có biết hay chưa?” Phượng Minh Giả ngọng nghịu nói, “Con biết rồi, con chỉ uống rượu trái cây thôi, chỉ uống một ly nhỏ nhất để hoan nghênh nhị vị ca ca đến đế đô.” Phượng Cảnh Kiền cười vui vẻ, “Được rồi, chỉ cho phép một ly nhỏ nhất.” “Dạ.” Phượng Cảnh Kiền nâng ly, cười vang, “Hôm nay Minh Lễ Minh Trạm từ VânNamđường xá xa xôi mà đến đây, Thái hậu cố ý thiết đãi phong yến vì bọn họ. Minh Lễ Minh Trạm là bảo bối của Trấn Nam Vương thúc của các ngươi, nhất là Minh Trạm, tuổi còn nhỏ, lại cùng các ngươi đến Đạo trai học hành, các ngươi phải chiếu cố hắn nhiều một chút. Hắn không biết cái gì thì các ngươi làm huynh đệ phải giúp đỡ một tay, đây là bổn phận. Cốt nhục hoàng thân quốc thích, cần phải thân cận nhiều hơn mới được. Nào, chúng ta cùng nâng ly trước.” Minh Trạm rất ít khi uống rượu, loại rượu này lại có một chút cay xè, vừa chẹp vào miệng liền hà ra một hơi, vội vàng gắp một miếng ngó sen lạnh bỏ vào miệng để áp mùi rượu, Phượng Cảnh Kiền cười nói, “Đổi rượu trái cây cho Minh Trạm đi.” Minh Trạm bị rơi xuống đãi ngộ giống Phượng Minh Giả năm tuổi. Cùng Hoàng thượng dùng bữa có một ưu việt là không bị ép rượu. Phượng Cảnh Kiền cũng không vì vui vẻ mà quá chén, bất quá chỉ ba bốn ly liền dừng lại, các hoàng tử đương nhiên cũng tự chủ. Ngụy thái hậu chỉ vào một miếng ức gà tơ rồi nói, “Ai gia thấy lúc dùng ngọ thiện thì Minh Lễ thích món này cho nên liền bảo bọn họ làm lại, đưa đến trước mặt của hắn đi, đỡ cho hắn phải giữ thể diện, không tiện đưa đũa gắp.” “Đưa món quý lạ này cho Minh Trạm dùng thử” Tuy rằng khó tránh khỏi bất công nhưng Ngụy thái hậu vẫn cố gắng đối xử công bình. Minh Lễ Minh Trạm đứng dậy tạ thưởng, Ngụy thái hậu cười nói, “Toàn gia dùng bữa, không cần phải nhiều quy củ như vậy, ngồi xuống ăn đi.” Phượng Minh Tường vẫn nhiệt tình như trước, thường xuyên gắp thức ăn cho Minh Trạm, cũng hỏi thăm Minh Lễ vài câu về phong cảnh ở Vân Quý để mở mang kiến thức, Minh Lễ và Phượng Minh Lan đã có một chút ăn ý, tuy ít lời nhưng lại lộ ra cảm giác thân cận. Trong bữa tiệc chỉ có Phượng Minh Thụy không nói câu nào, cứng ngắc ngồi im, cứng ngắc dùng bữa, khổ thân cho Phượng Minh Giả ngồi kế bên của hắn, há hồm nhưng không dám nói chuyện với tứ ca của mình. Nhưng thật ra Minh Diễm lại rất có kinh nghiệm giao tiếp với tiểu hài tử, thường xuyên hỏi Phượng Minh Giả vài câu, cũng chiếu cố miếng ăn cho hắn. Ngụy thái hậu nhìn cả sành đường toàn con cháu, tuy rằng Minh Trạm không được nàng ưa thích nhưng bất quá nhìn sang Hoàng thượng một chút, lại liếc mắt nhìn Phượng Minh Lan và Phượng Minh Lễ một chút, trong lòng của Ngụy thái hậu dâng lên nỗi vui sướng thản nhiên, trên mặt càng thêm hiền hòa. Bữa tối này ăn thật thoải mái, chủ yếu là vì ngự trù trong Từ Ninh cung có tay nghề giỏi, Minh Trạm lo ăn lo uống, không có thời gian để suy tư. Bởi vì hắn bị câm cho nên cũng ít có người nói chuyện với hắn, rượu ngon món ngon, đương nhiên là phải hưởng thụ một chút. Dùng xong bữa tối, canh giờ vẫn còn sớm, mọi người cùng uống trà thơm, ở bên cạnh Thái hậu trò chuyện vui vẻ. Vẫn là trà ở chỗ của Ngụy thái hậu là ngon tuyệt, đương nhiên trà của Hoàng thượng cũng không tệ. Minh Trạm dùng ba ngón tay cầm tách trà, vẫn chưa uống một ngụm nào thì chợt nghe Ngụy thái hậu gọi tên hắn, “Minh Trạm, ngươi vừa đến đế đô, tuổi lại nhỏ, ai gia rất lo lắng.” Sau đó Ngụy thái hậu chỉ vào một cung nữ mặc y phục màu phỉ thúy, ôn hòa cười nói, “ Đây là đại cung nữ đắc lực của ai gia, Anh nhi. Anh nhi rất khéo tay, để cho Anh nhi hầu hạ ngươi, có người biết chừng mực sẽ tốt hơn.” Minh Trạm mím môi nhìn về phía Ngụy thái hậu rồi lắc đầu, sau đó lại khoát tay. Ngụy thái hậu nhất thời nổi giận, thân mình đang dựa vào nhuyễn tháp liền ngồi thẳng dậy, giận tái mặt mà hỏi, “Sao, ngươi không cần à?” Minh Trạm gật đầu, lẳng lặng nhìn Thái hậu, khóe miệng của Ngụy thái hậu rũ xuống, hai hàng nếp nhăn bên khuôn miệng hiện lên rõ ràng, trong mắt lộ vẻ tàn khốc. Phượng Minh Lễ trong lòng trách Minh Trạm không biết tốt xấu, vội vàng khiển trách, “Tứ đệ, đây là Hoàng tổ mẫu yêu thương ngươi nên mới ban thưởng. Có Anh nhi cô nương chiếu cố chính là phúc phận của ngươi.” Minh Trạm giống như hoàn toàn không nghe thấy lời nói của Phượng Minh Lễ, mọi người đang vui vẻ trò chuyện liền lập tức an tĩnh trở lại, sắc mặt của Ngụy thái hậu càng thêm khó coi nhưng lại không phát cáu. Dù sao Minh Trạm cũng là đích tử của Phượng Cảnh Nam, cho dù bị khuyết tật nhưng cũng là đích tử. Đây là ngày đầu tiên đến đế đô, trong lòng nếu không vui thì bên ngoài cũng không nên khinh thường. Tất cả mọi người kinh ngạc khi thấy Minh Trạm to gan lớn mật, ngay cả lời của Ngụy thái hậu mà cũng dám bác bỏ, đều tự khẩn cấp suy tính, nhưng không có ai đứng ra khuyên bảo. Phượng Cảnh Kiền đành vừa cười vừa nói, “Mẫu hậu, Trạm nhi dẫn theo không ít hạ nhân, có lẽ đã quen hầu hạ hắn. Không bằng giao Anh nhi cô nương cho Minh Lễ đi, Minh Lễ là một tiểu tử choai choai, lại ở ngoài cung, làm sao biết trông nom chính mình, đúng lúc có thể đem Anh nhi ban cho Minh Lễ giải sầu.” Ngụy thái hậu đánh giá hôm nay có lẽ sẽ không đợi được bậc thang của Minh Trạm, vì vậy liền leo xuống bậc thang của Hoàng thượng, mang theo ba phần tức giận mà gật đầu nói, “Cứ an bài như vậy đi.” Yến tiệc giải tán, kẻ nào nên xuất cung thì xuất cung, kẻ nào nên trở về phòng thì trở về phòng. Sau khi cung tiễn Ngụy thái hậu thì mọi người lại cung tiễn Hoàng thượng, Phượng Cảnh Kiền co bàn tay lại rồi cốc một cái lên trán của Minh Trạm, sau đó xoay người rời đi. Minh Trạm xoa xoa đầu, ngẩng đầu chống lại một đôi mắt tràn đầy cân nhắc. ……….. Đích Tử Nan Vi Làm đích tử thật khó; đích tử = con trai vợ cảChuyển ngữ Fynnz với sự giúp đỡ của QTThể loại 1×1, cường cường, cung đình, hầu tước, thiên chi kiêu tử, hài, đấu trí đấu dũng, xuyên khôngỞ cổ đại, thứ nữ phải phấn đấu, thứ tử phải tranh là đích tử, giống như ngoại trừ làm vật hy sinh thì chẳng còn tác dụng gì Trạm lại cảm thấy bản thân mình ngay cả làm vật hy sinh cũng không đủ tư cách, hắn chỉ là một kẻ bị câm. Căn bản không cần người ta phí tám đời đến tranh đoạt với hắn, bản thân hắn đã mất đi quyền thừa kế. Ở cổ đại, thứ nữ phải phấn đấu, thứ tử phải tranh đoạt. Thân là đích tử, giống như ngoại trừ làm vật hy sinh thì chẳng còn tác dụng gì khác. ĐÍCH TỬ NAN VI + HOÀNG ĐẾ NAN VI Tác giả Thạch Đầu Dữ Thủy Thể loại 1×1, cường cường, cung đình, hầu tước, thiên chi kiêu tử, hài, đấu trí đấu dũng, xuyên không, HE Văn án Ở cổ đại, thứ nữ phải phấn đấu, thứ tử phải tranh đoạt. Thân là đích tử, giống như ngoại trừ làm vật hy sinh thì chẳng còn tác dụng gì khác. Minh Trạm lại cảm thấy bản thân mình ngay cả làm vật hy sinh cũng không đủ tư cách, hắn chỉ là một kẻ bị câm. Căn bản không cần người ta phí tám đời đến tranh đoạt với hắn, bản thân hắn đã mất đi quyền thừa kế. Bộ này vừa niên thượng; vừa thụ thông minh, cơ trí; lại đấu đá tranh đoạt ngôi vị rất máu lửa… gần như gom lại hết những yếu tố mình thích nhất nên không chần chừ nhảy ngay lập tức. Và cảm thấy đây đúng là một trong những quyết định sáng suốt của mình= Truyện kể về Minh Trạm vốn là đích tử, nhưng lại bị hạ dược câm từ lúc mới sinh, không chỉ vậy, cha của Minh Trạm là Phượng Cảnh Nam lại thích mẹ của Minh Lễ - trắc phi trong phủ đệ hơn chính thất là Vệ vương phi - mẹ ruột của Minh Trạm, chính vì vậy, có thể nói gần như Minh Trạm đã bị truất quyền thừa kế vương vị Trấn Nam vương. Minh Trạm vốn là người hiện đại xuyên không tới, dù mang trong mình một bộ óc thông minh, lỗi lạc, láu cá… cực kỳ, y vẫn âm thầm đại trí giả ngu, cầu cuộc sống bình an phú quý hưởng lạc cả đời. Không ngờ, bị tước quyền thừa kế còn chưa đủ, Phượng Cảnh Nam còn đưa y lên kinh đô vào hoàng cung sống. Về lý thuyết là lên chơi cùng bá phụ hoàng đế và tổ mẫu thái hậu, nhưng ý nghĩa chân chính là làm con tin để hoàng đế có thể yên tâm Trấn Nam vương sẽ không bao giờ làm phản. Tức nước vỡ bờ, Minh Trạm quyết không nhẫn nhịn nữa mà bắt đầu thể hiện bản lĩnh, từng bước giành giựt lại ngôi vị thế tử vốn thuộc về y. Quá trình này phải nói tác giả viết đọc rất đã. Minh Trạm là một tiểu thụ không hề hiền lành tẹo nào. Y không ra tay thì thôi, còn đã ra tay, thì những nhân vật phản diện đáng ghét như hai huynh muội cùng cha khác mẹ, những người phản đối y đều bị Minh Trạm “dạy dỗ” rất thích đáng. Sau đó, nhờ cố gắng chạy chữa, cuối cùng Minh Trạm cũng có thể nói lại được. Vì vậy, dĩ nhiên ngôi vị thế tử của Trấn Nam vương gia một lần nữa lại về tay cậu. Nếu truyện chỉ dừng tới đó, vậy thì Minh Trạm cũng bình thường thôi. Nhưng y đúng là có mệnh cách hoàng đế. Sau khi Minh Trạm ngồi vững ngôi thế tử, một sự kiện chấn động đã xảy ra hoàng đế Phượng Cảnh Kiền và vương gia Phượng Cảnh Nam đi tuần bị bắt cóc. Vì vậy, các hoàng tử buộc phải mời Minh Trạm cùng lên xử lý triều chính vì so địa vị, thì ngôi vị thế tử của Minh Trạm vẫn cao hơn các hoàng tử chưa được phong vương. Quá trình giám quốc này, có rất nhiều âm mưu hiểm hóc, các hoàng tử vì tranh đoạt ngai vàng, mà đã thiết kế không ít cạm bẫy hãm hại nhau lẫn hãm hại luôn vị thế tử cao cao tại thượng là Minh Trạm Trấn Nam vương gia có quyền can dự vào việc lập thái tử, vì vậy họ nghĩ mượn sức không được Minh Trạm thì phải thủ tiêu cậu. Thế nhưng, với thủ đoạn cao tay của mình, Minh Trạm đã trở thành một truyền kỳ khi không phải là hoàng tử, nhưng vẫn danh chính ngôn thuận dễ dàng bước lên ngôi hoàng đế trong sự thán phục của tất cả quần thần. Quyển 1 Đích tử nan vi này tập trung nhiều vào phần gia đấu và phần cung đấu để đoạt ngôi vương của Minh Trạm, quyển 2 Hoàng đế nan vi thì lại tập trung nhiều hơn về quá trình trị vì đầy bản lĩnh của cậu. Đan xen trong đó, dĩ nhiên là những pha ngọt ngào chết người giữa Minh Trạm và đại thúc công của đời cậu. Về phần anh công này, mình xin phép không review gì nhiều, vì thân phận của ảnh là cả một tình tiết đầy bất ngờ trong truyện. Chỉ muốn nhấn mạnh rằng ảnh toẹt lắm lắm các mẹ ơi. Ngầu lòi và bản lĩnh thôi rồi luôn hà ”> Bảo đảm lúc phát hiện ra thân phận thật sự của công ai cũng muốn ngả ngửa và thốt ra mấy chữ "Đòe mòe, méo thể ngờ được!" cho xem= À, mà nhắc về anh công này mới nhớ, nếu có ai mà lỡ đọc xong phần 1 mà ngán quá không đọc nổi phần 2 vì nói thiệt phần 2 bàn nhiều về vấn đề trị quốc như sưu thuế, thuế muối, thuế đất, chiến tranh... cũng hơi nặng đầu thiệt, thì cũng nhớ lướt tới phiên ngoại cuối quyển 2 để đọc nhé. TUYỆT ĐỐI ĐỪNG BỎ LỠ PHIÊN NGOẠI!!! Vì phiên ngoại này là một khung cảnh xuyên không về thời hiện đại hơi bị rơm rớm nước mắt và cảm động cực kỳ về đôi Minh Trạm - xxx anh công ngầu lòi đó. Đọc phiên ngoại ấy mới thấy được là ảnh yêu và cưng chiều ẻm dã man như nào. Túm lại là truyện này vừa có gia đấu, vừa có tranh quyền đoạt vị, vừa có tình cảm + H ngọt ngào thôi rồi. Tác giả xây dựng tính cách và ngoại hình nhân vật cũng cực ưng. Bản edit cũng siêu mượt. Rất rất đáng để mọi người bỏ thời gian ra đọc đó <3 . P/s cái cuối Bộ này thụ mũm mĩm mũm mĩm đáng eo lắm nè. Một trong những bộ đam ít ỏi có thụ mũm mĩm mũm mĩm mà vẫn cưng hết nấc luôn á ; TN “Tam tỷ tỷ, đây là chuỗi ngọc của phụ vương thưởng cho tỷ tỷ đó hả?” Một nữ hài nhi mặc sam y màu vàng nhạt, gương mặt phấn hồng như viên ngọc được mài nhẵn, khuôn trăn tròn tròn mang theo nụ cười tươi, tầm mắt đảo qua sợi chuỗi ngọc bằng vàng ròng vừa tinh xảo vừa tao nhã của tỷ tỷ. Thân là thứ nữ của Trấn Nam Vương, tuy không phải là con của chính thê, cũng đã gặp nhiều thứ quý giá tốt đẹp, đương nhiên sẽ không đỏ mắt vì một sợi chuỗi ngọc, chẳng qua sợi chuỗi ngọc này là của phụ thân ban thưởng sau kỳ kiểm tra kiến thức, trong đám tỷ muội chỉ có một mình Minh Phỉ đạt được, Minh Nhã hâm mộ cũng chỉ vì Minh Phỉ được phụ thân đối đãi sủng ái mà thôi. Minh Phỉ hào phóng cởi xuống sợi chuỗi ngọc rồi đặt vào tay của Minh Nhã, nói một cách thân thiết, “Muội muội thích thì ta sẽ đưa cho muội muội. Sợi chuỗi này là ta tự mình thiết kế, là độc nhất thiên hạ. Mặt trên là hoa nghênh xuân, rất thích hợp để đeo vào mùa này.” “Như vậy sao được.” Tuy tuổi còn nhỏ nhưng Minh Nhã lại nghiêm túc từ chối vật trong tay của Minh Phỉ rồi nói một cách khách sáo, “Muội cũng có chuỗi ngọc của mình, tỷ tỷ làm tốt bài tập, đây là phần thưởng mà tỷ tỷ nên được. Tỷ Tỷ rất xinh đẹp, đeo vào đẹp hơn là muội.” “Tiểu nha đầu thật dẻo miệng.” Minh Phỉ mỉm cười, đôi mắt sáng ngời, làn da trắng như tuyết nổi bật trên bộ sam y màu đỏ thẫm được thêu hàng trăm tiểu hồ điệp rất cân xứng với chiếc váy màu lựu thắt lưng cao, tuổi tuy nhỏ nhưng đã lộ ra một ít vẻ đẹp khuynh thành. Vừa rồi nàng cũng chỉ nói thế thôi, chứ chuỗi ngọc này đúng là được phụ thân ban thưởng, cho dù có cho Minh Nhã thì bản thân mình cũng có thể kiếm được cái tiếng yêu thương tỷ muội, cũng không lỗ vốn. Cùng là con của trắc phi, Minh Phỉ đặc biệt được phụ thân ưa thích, nàng bẩm sinh đã thông minh, tám tháng biết nói chuyện, hai tuổi đã nhận thức hơn một ngàn chữ, đọc làu làu Thiên tự văn và Bách gia tính, năm tuổi đã phát minh bút chì để đích tử bị câm của chính thê là huynh trưởng Minh Trạm thuận tiện viết chữ, còn có những món điểm tâm lạ mắt nhiều không đếm xuể, đều là Minh Phỉ tự nghĩ ra. Thỉnh thoảng buộc miệng nói những lời trẻ con lại mang ngụ ý sâu xa khiến người ta phải suy nghĩ, cũng mạnh mẽ như Minh Kỳ, vì vậy Minh Phỉ được một phần sủng ái của Trấn Nam Vương, rõ ràng chứng tỏ được một chút bản lĩnh. Một cơn gió nhẹ thổi qua, đóa hoa mềm mãi rũ xuống, từng cánh hoa phiêu tán hồng trần. Minh Nhã và Minh Phỉ rẽ vào hoa viên, cách con đường lát đá trải đầy cánh hoa và một hồ nước xanh biếc, Minh Phỉ nhìn thấy Minh Trạm nâng cằm ngồi phát sầu ở đằng xa khiến nàng không khỏi nhếch môi. Ánh mắt của Minh Trạm lập tức sáng ngời, hắn vẫy tay với Minh Nhã. Minh Trạm ôn hòa đối với Minh Phỉ, cũng không phải bởi vì Minh Phỉ và Minh Kỳ không hòa thuận, mà là vì hắn biết được sự thật của Minh Phỉ, dù sao cũng là đồng hương, cùng là dân xuyên không. Chẳng qua ở trong mắt của Minh Trạm thì Minh Phỉ thật sự rất phách lối, nàng tựa như một con khổng tước, tận tình phơi bày những gì đẹp nhất ưu việt nhất, đem tất cả những gì ở hiện đại lấy ra khoe, làm cho người ta chú ý, khiến người ta sợ hãi mà ca thán. khổng tước = chim công Nói thật lòng, Minh Phỉ ngoại trừ xuyên không thì chẳng có gì hay ho đáng để khoe khoang, tài nghệ đánh đàn của nàng kém xa Minh Nhã, viết chữ cũng không thể so với đại tỷ Minh Diễm, ngay cả cưỡi ngựa cũng không thể sánh bằng Minh Kỳ, Minh Phỉ ngoại trừ ưu thế là xuyên không thì nàng ta hoàn toàn không đáng xách dép cho các tài nữ. Cùng là người xuyên không nhưng Minh Trạm chưa bao giờ muốn tiết lộ mình cũng là xuyên không cho Minh Phỉ biết. Mẫu thân của Minh Phỉ là trắc phi Ngụy Thị được sủng ái nhất ở Trấn Nam Vương phủ này, Ngụy Phi là biểu muội của Phượng Cảnh Nam. Nói một chút về xuất thân của Phượng Cảnh Nam, mẫu thân của Phượng Cảnh Nam vốn ở trong một gia đình nông dân tại ngoại thành, năm đó mùa màng không tốt, bán nữ nhi tiến cung làm tỳ nữ. Nàng có dung mạo thanh tú, mặc dù không coi là xuất chúng giữa hậu cung tràn đầy cẩm tú khắp nơi, nhưng có một ưu thế lớn nhất chính là rất mắn, tiên đế tổng cộng chỉ sủng hạnh nàng hai lần thì nàng liền sinh cho tiên đế hai nhi tử, khả năng này làm cho người ta không bội phục cũng thật khó. Khi Phượng CảnhNamthành thân thì đương kim hoàng đế vẫn chưa đăng cơ, đương kim thái hậu vẫn chỉ là một quý nhân nho nhỏ trong hậu cung. Trấn Nam Vương Thái Phi trước kia đã giúp Phượng CảnhNamthú Vệ vương phi làm chính thê, Vệ vương phi xuất thân từ danh môn đế đô Vĩnh Ninh Hầu phủ. Mặc dù Vệ vương phi có xuất thân cao quý nhưng cũng không thể có quan hệ cô cậu thân thiết như Ngụy Phi và Phượng Cảnh Nam, hơn nữa Ngụy Phi lã lướt thướt tha, tư sắc cũng hơn Vệ vương phi, nhất là nàng hoàn toàn kế thừa khả năng sinh dục siêu cường từ thái hậu cô cô của nàng, một hơi sinh hạ ba nam một nữ cho Phượng Cảnh Nam. Ngoại trừ đích tử Minh Trạm bị câm điếc của Vệ vương phi thì thứ tử còn lại đều là do Ngụy phi sinh ra, trong tình thế như vậy, Ngụy phi cho dù muốn tự hạ thấp cũng khó. Chân chính bị hạ thấp là Vệ vương phi, Minh Trạm thậm chí thấy Vệ vương phi cũng không có tâm tư ái mộ Phượng Cảnh Nam, nàng chỉ xem chức vị Vương phi như một công việc, làm tốt phần việc của mình, cai quản tốt Vương phủ, còn lại nàng cũng chẳng màng thứ thiếp tranh giành tình cảm với nhau. Ngày thường thích đánh đàn ngắm hoa, chăm cây bón cành, nuôi nấng hai người con, bình tĩnh đạm bạc, làm việc công tư phân minh, mặc dù không được sủng ái bằng Ngụy phi nhưng rất được Phượng Cảnh Nam kính trọng. fynnz810 Với trí tuệ của Minh Phỉ thì đương nhiên hiểu được chức thế tử của Trấn Nam Vương sẽ rơi vào tay của mấy vị ca ca nhà mình. Nàng không lo sợ, vì vậy càng thêm kiêu căng, tận tình hưởng thụ xa hoa và hư vinh của vương phủ, thậm chí đối với Vệ vương phi cũng thiếu mất vài phần tôn trọng, điều này làm cho Minh Trạm thức thời không muốn gần gũi, ở trước mặt Minh Phỉ thì hắn sẽ cẩn thận giấu diếm, làm một tứ công tử không được sủng ái của Trấn Nam Vương phủ. Minh Trạm lấy ra một cây bút chì nhỏ và một quyển vở nhỏ, viết vài chữ mời nhị vị muội muội đến Ngô Đồng hiên. Chẳng qua theo dự đoán của hắn thì Minh Phỉ chắc chắn sẽ không đi. Quả nhiên trên mặt của Minh Phỉ lộ ra một chút khó xử và áy náy, nói một cách nhẹ nhàng, “Thân thể của mẫu thân ta có một chút không khỏe, ta sẽ không đến chỗ của mẫu phi. Tứ ca thay ta tạ lỗi với mẫu phi nhé.” Minh Trạm đương nhiên là mỉm cười gật đầu, dẫn theo Minh Nhã trở về, Minh Kỳ chỉ đành oán hận trừng mắt nhìn Minh Trạm vài lần, nhịn xuống cơn thịnh nộ của nàng. Đúng lúc Minh Diễm cũng từ khuê phòng bước ra tận hưởng không khí trong lành. Minh Diễm mười bốn tuổi, so với bà lão Minh Kỳ dậy thì như nam nhân và Minh Trạm vẫn tròn tròn mềm mại thì dáng người của Minh Diễm lại cao ngất, mái tóc đen dài như mây, vòng eo nhỏ nhắn tuổi xuân thì, mang theo dáng đi nhẹ nhàng đầy phong tình, trên người có mùi hương thoang thoảng thản nhiên. Thánh chỉ tứ hôn đã được ban xuống, vận khí của Minh Diễm không tệ, tuy rằng là con thứ nhưng mà thân mẫu đã sớm qua đời, từ tấm bé đã được Vương phi nuôi dưỡng, đến khi trưởng thành thì Vệ vương phi tìm cách giúp nàng xin phong quận chúa. Đồ cưới đương nhiên không cần Minh Diễm làm lụng vất vả, chẳng qua vẫn muốn tự tay làm một vài món đồ cưới. Mấy ngày nay Minh Diễm đều ở trong khuê phòng vùi đầu thêu thùa, nay mới chịu xuất môn. Minh Diễm tặng Minh Trạm một cái hà bao màu xanh ngọc, mặt trên có thêu hai tiểu dã uyên ương dựa vào nhau, đỉnh đầu của tiểu dã uyên ương đội tịnh đế liên hoa, bên dưới là gợn sóng màu lục bích. Không cần nói đến mũi thêu như thế nào, hình thêu loại này đáng lý không nên đưa tặng cho đệ đệ mới đúng. hà bao = túi nhỏ đựng tiền, tịnh đế liên hoa = tình vợ chồng mặn nồng như hai đóa sen mọc cùng một gốc Minh Diễm thấy Minh Trạm cầm cái hà bao mà không nói lời nào khiến nàng có một chút ngượng ngùng, “Đây là cái hà bao đầu tiên tỷ làm, tặng tứ đệ đeo chơi, tứ đệ, đệ đừng ghét bỏ nha.” Minh Trạm cầm tay của tỷ tỷ, thấy đầu ngón tay bị kim đâm chảy máu vài lỗ, nhất thời trở nên đau lòng, vừa vuốt ve vừa lắc đầu. Vệ vương phi tiếp nhận cái hà bao trong tay của Minh Trạm, muốn khen vài câu nhưng thật sự là khen không nổi, tức thì liền cười nói, “Trong tỷ muội các con ngoại trừ Minh Nhã thích nữ công gia chánh thì còn lại đều chỉ bình thường. Ta thấy con không cần phải làm, cứ kêu đại nha hoàn trong phòng cẩn thận làm vài cái để dùng là được rồi.” Minh Diễm được chỉ hôn cho tam tử của Thái Dương trưởng công chúa, là biểu huynh nhà bác, làm con dâu của bác dù sao vẫn tốt hơn là ngoại nhân. Ánh mắt của Minh Diễm sáng ngời, hàm chứa vô hạn chờ mong vào tương lai, toàn thân tỏa ra không khí vui mừng, hé miệng cười nói, “Nhưng thật ra con muốn tự mình làm vài cái, nhưng lại làm không đẹp, bản tính của con vừa vội vừa nóng, cứ quýnh lên là lại làm không được. Mẫu thân, con thà xử lý sổ sách chứ chẳng nguyện ý làm cái này.” “Không làm thì không làm.” Vệ vương phi thật sự là một người phóng khoáng, nếu không cũng không thể dưỡng ra một Minh Kỳ với tính tình như vậy, nàng vừa cười vừa nói, “Điền trang cửa hiệu đều đã đặt mua đầy đủ, con đã tính toán sẽ dẫn nha hoàn nào theo hay chưa, muốn dẫn bao nhiêu người thì trong lòng phải có dự tính trước.” “Phân Hoa, Phất Liễu, Phanh Trà, Chử Tửu, bốn người, còn có cả nhà Mạnh ma ma và Chu Quý, mẫu thân thấy thế nào?” Minh Diễm là người rất có chủ kiến, bất quá của hồi môn là rắc rối nhất, vừa khẩn trương vừa khó xử, rốt cục vẫn muốn Vệ vương phi giúp đỡ chọn lọc. Vệ vương phi gật đầu nói, “Bốn người các nàng đều đi theo hầu hạ bên cạnh con từ nhỏ, thật sự đáng tin cậy, Mạnh ma ma là nhũ mẫu của con, nhà của Chu Quý trước kia cũng là đại a đầu bên cạnh con, rất thỏa đáng.” Chủ mẫu phúc hậu như Vệ vương phi thật sự rất hiếm thấy, nàng đối đãi với thứ nữ đương nhiên sẽ không như thánh mẫu xem như con ruột của mình, chẳng qua như vậy đã là quá tốt. Giống như Minh Diễm lớn lên do một tay Vệ vương phi nuôi dưỡng, đương nhiên Vệ vương phi phải coi trọng vài phần, nuôi nàng lớn lên, dạy nàng lý lẽ, nay lại giúp nàng xin phong quận chúa. Vệ vương phi nổi tiếng là người một khi không ra tay thì thôi, mà đã ra tay thì xuất thủ tất đắc. Hoàn cảnh của Minh Diễm làm cho mẫu tử Dương phi và Minh Nhã càng thêm kiên định lòng tin, đi theo Vệ vương phi là có thịt ăn. Trong bốn nữ nhi thì không cần phải nói đến Minh Kỳ là đích nữ, tương lai cái mũ quận chúa không thể chạy đâu cho thoát; còn lại ba người, Minh Diễm được Vương phi nuôi dưỡng, lại là trưởng nữ, ngoại lệ được sắc phong quận chúa. Toàn gia có bốn nữ nhi, quận chúa của triều đình cũng không thể giống như rau cải trắng mọc trên đường, như vậy sẽ làm cho người ta hạ giá chính mình, cho nên cơ hội được phong quận chúa của Minh Phỉ và Minh Nhã cực kỳ nhỏ, cùng lắm chỉ đến quận quân là hết mức. Mẫu thân Ngụy phi của Minh Phỉ được Phượng Cảnh Nam sủng ái, phong hào của Minh Phỉ cũng sẽ không quá thấp. Chỉ có Minh Nhã là nguy hiểm, Dương phi đã lâu không được sủng ái, Minh Nhã ở trước mặt Phượng Cảnh Nam cũng không nổi bật, đừng nói đến quận quân, cho dù phong làm huyện chủ cũng đã là khác thường. Cho nên Minh Nhã ở trước mặt Vệ vương phi càng thêm cung kính và ôn hòa, lúc này nghe Vệ vương phi và đại tỷ tỷ bàn về hôn sự, mặc dù trong lòng rụt rè nhưng vẫn lặng lẽ ghi tạc vào lòng. Nàng không thể sánh với đại tỷ tỷ được Vệ vương phi sủng ái, ngày sau e rằng cũng không thể so với Minh Diễm, vì vậy nhất định phải lưu tâm gấp đôi. ………. Review đích tử nan vi đích tử khó làm Tác giả Thạch Đầu Lữ Thủy Thể loại1×1 , cường cường, cung đình, hầu tước, thiên chi kiêu tử, đấu trí đấu dũng, xuyên không Số chương199 chương Tình trạng hoàn Nơi edit fynnz Couple Ngụy Ninh ver 2 x Minh Trạm Reviewer Hân Du Đây là bộ thứ hai mà Du review ở nhà nàng fynnz. Du khá thích văn phong edit của nàng fynnz vì câu văn được châu chuốt khá mướt , đọc lôi cuốn. Trước nay Du rất kén đọc những bộ >150 chương vì nó quá dài và Du không có kiên nhẫn đọc hết đến cuối. Nhất là bộ xuyên không, cổ đại, tranh quyền đấu trí thì nó càng phúc tạp hơn nữa. Nào là nhà bên nội bên ngoại, thông gia, rồi hầu tước nữa. Huhu thật hận không thể vẽ sơ đồ tuyến nhân vật /TДT/ Nhưng bộ ĐTNV lại là ngoại nó không giống những bộ xuyên không thông thường nhân vật chính đạo văn của các thi nhân thiên cổ rồi nói của mình sáng tác để được tiếng tài hoa hơn người. Mà nhân vật Minh Trạm lười làm những việc đó, không quá thích đọc sách cùng viết chữ. Chỉ suốt ngày lui tới cùng Vệ vương phi- mẹ Minh Trạm ở nhà làm trạch nam mà thôi. Nhưng nếu ai muốn hắn chết,hay đặt Minh Trạm vào tình huống nguy hiểm thì hắn sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để đẩy đối phương vào chỗ chết. 2/3 đầu bộ nội dung đều là đấu trí tranh quyền, yếu tố tình cảm cực kì ít ,lâu lâu có màn JQ .Minh Trạm là người của thế kỉ 21 nhưng chi tiết này chỉ được tác giả nói qua loa. Minh Trạm đích tử Trấn Nam Vương Phủ nhưng do khuyết điểm bị câm nên mất khả năng làm thế tử. Minh Trạm bị đưa đến đế đô làm chất tử-con tin bị đưa đến đê đô. Từ sau khi bị đưa đến đế đô Minh Trạm mới bộc lộ tài năng đập đổ trưởng tử, có thể nói được, leo lên ngôi thế tử. Hình ảnh Minh Trạm được phát họa thành con người trầm ổn, mưu mô, biết đối nhân xử thế, mưu trí nữa. Khá nhiều chi tiết liên quan chính trị, thuế muối. Mỗi lần tới khúc này là lướt như điên ╮╯▽╰╭ vì nó quá nhiều Trời cao không phụ người có lòng 1/3 còn lại đã xoa dịu được trái tim thiếu lữ của yêm o*////▽////*o. Tưởng ổng chững chạc vậy mà ai dè lâu lâu cũng sắc lang, cùng lưu manh không cười nhất là bức thư tình đầy sến súa của Minh Trạm gửi bác Ngụy bị kẹp vào tấu chương và bị bá quan đọc to giữa triều đình. Ôi quê gì đâu Đoạn tụ chưa chắc được nhiều người chấp nhận. Và nếu là ở cổ đại, đoạn tụ lại bị lại bị người đời kì thị hơn. Nhưng sẽ có một số người, khi yêu thì sẽ yêu hết lòng. Dù bị người đời phê phán, nhưng chỉ cần có thể chấp tử chi thủ, dữ tử cộng trứ- nắm tay người, bên nhau trọn kiếp thì miệng người đời có đáng là gì… Điều hướng bài viết

đích tử nan vi